Comments
Definitely true :)

Definitely true :)

(Source: bestlovequotes, via behindtheseblue-eyes)


Comments

Rồi một ngày …

Sáng nay ngồi buồn không biết làm gì, ngồi xem One day để rồi cả ngày trong đầu cứ chập chờn không biết bao nhiêu suy nghĩ …

2 con người ở bên cạnh nhau, dù cho có tình cảm nhưng chẳng bao giờ thổ lộ, và rồi cứ thế họ bỏ qua nhau hết lần này đến lần khác …

2 con người ở bên cạnh nhau, dù đã từng thấu hiểu và thân thiết vô cùng với nhau, nhưng cuộc sống nhào nặn, đưa đẩy theo những con đường khác, lối sống khác, quan điểm khác, để rồi họ không còn học được cách chấp nhận nhau …

Emma: I think we’ve out grown each other. No, you have out grown me. You think I’m uncool and dreary.
Dexter: I don’t think you’re dreary. Em.
Emma: I think that if it’s over then we should just face facts, say goodbye.
Dexter: Sounds like you’re dumping me.
Emma: Yeah, maybe I am. You’re not who you used to be.
[she turns and starts walking away from him]

2 con người ở bên cạnh nhau, cứ ngày ngày tìm kiếm những ảo vọng của cuộc sống, sự thành công, danh tiếng, một cô nàng xinh đẹp hay một anh chàng bảnh bao, mà chưa từng nhận ra rằng hạnh phúc thực sự đã ở bên cạnh họ từ rất lâu, chỉ có điều họ chưa từng đưa tay ra nắm lấy nó …

RỒI MỘT NGÀY, 2 con ngườihọ tìm lại được nhau sau gần 20 năm, ở bên cạnh nhau những năm tháng ngắn ngủi cho đến giây phút họ mãi mãi chia xa, để lại nhau trong cái nơi gọi là miền ký ức …

…….

…..

.

Trong cuộc sống của mình, bao nhiêu lần chúng ta bỏ lỡ một ai đó … Có lẽ là rất nhiều …

Trong cuộc sống của mình, bao nhiêu lần chúng ta thay đổi và không còn thấu hiểu cho những con người đã từng gắn bó với ta … Có lẽ là không hề ít …

Trong cuộc sống của mình, bao nhiêu lần chúng ta vì những thứ phù phiếm hào nhoáng mà quên mất đi giá trị thực sự của hạnh phúc … Có lẽ đủ nhiều để không thể nhẩm đếm

Trong cuộc sống của mình, bao nhiêu lần chúng ta có thể tìm lại được những thứ đã vô tình đánh mất … Có lẽ là hiếm hoi và gần như không có …

Đánh mất thì dễ dàng, tìm lại được là chuyện hi hữu …

CÓ THỂ …

Rồi một ngày, ta sẽ gặp lại những con người từng một thời đã lướt qua nhau, nhưng kết quả là gì, một cái gật đầu chào rồi quay lưng đi tiếp hay một cái nhìn thờ ơ tựa như không quen biết …

Rồi một ngày, ta sẽ nhận ra không chỉ có những người khác thay đổi mà ngay chính bản thân ta cũng đã đổi thay rất nhiều, ta sẽ xin lỗi, ta sẽ muốn học cách chấp nhận lại nhau, nhưng những mối quan hệ ấy vẫn có vết nứt, vẫn có một khoảng trống của những năm tháng ta đã xa cách nhau …

Rồi một ngày, ta sẽ thành công, sẽ có thể nắm trong tay tiền bạc, danh tiếng, quyền lực, nhưng có lẽ để có được những thứ ấy, ta đã phải đánh đổi rất nhiều, có lúc là cả tâm hồn …

Rồi một ngày, ta có lỡ may tìm lại được nhau, ai biết trước được rằng ta còn bao nhiêu thời gian để mà cảm nhận hạnh phúc …

Nếu đã như vậy thì việc gì phải đợi đến một ngày … Hôm nay thích gì thì cứ làm thôi … Cứ sống cho hôm nay trước đã. Nhỉ  ?


Comments
Give me all those best feelings …

Give me all those best feelings …

(via makemestfu)


Comments

Comments

Tháng tư về …

“Tháng tư về, gió hát mùa hè, có những chân trời xanh thế …
Mây xa vời, nắng xa vời, con sông xa lững lờ trôi …”

Tháng tư về …

Về trên từng con phố … Về với cái nắng đầu hè … Về theo từng gánh loa kèn rong ruổi trên những nẻo đường con phố …

Tháng tư về …

Mang theo cái cảm giác rạo rực … Rạo rực vì nắng, rạo rực vì gió, rạo rực vì chờ những con mưa rào … 

Tháng tư về …

Mang theo cái cảm giác mong ngóng … Mong cái ngày hội ngộ … Mong ngóng được cười rộn ràng được ồn ã, được mặc kệ hết thảy để sống trọn vẹn một phút giây nào đó …

Tháng tư về …

Cuộc sống bước sang một chương mới … Cống hiến, cố gắng, và theo đuổi những gì mình đã chọn … Muốn khẳng định và muốn chứng minh …

Tháng tư về … 

Để ta được sống … được yêu … và được mơ … Giữa bộn bề cuộc sống …

04.2012

N.N.N


Comments

[My bookshelf] - HỒI KÝ TÂM PHAN

Dạo này thấy bức bối và bí bách vô cùng vì nhiều vấn đề, lớn có, nhỏ có và tất cả hợp lại khiến tâm trạng cứ ngày ngày rơi tự do không có điểm dừng.

Những lúc thế này thì đọc sách sẽ giúp con người ta bình ổn lại tâm trạng, viết lách sẽ giúp giải tỏa mọi bức xúc. Chính vì vậy mà đã quyết định cứ đọc sách và ghi lại đôi dòng cảm nhận của mình, vừa để cân bằng lại chính mình, vừa để có một thứ gì đấy mà cất đi rồi sau này lôi ra nhìn để mà nhớ lại thời điểm này.

Sẽ bắt đầu với cuốn sách vừa rời khỏi tay đêm qua “HỒI KÝ TÂM PHAN”

—————————————————-

HỒI KÝ TÂM PHAN

Tác giả: Tâm Phan


Hành trình đến với cuốn sách này vô cùng tình cờ, cứ như là có cái duyên vậy. Trong một lần vô tình lượn lờ trên facebook, tôi tình cờ thấy một người bạn like một cái ảnh về một bé gái rất xinh, tóc nâu vàng, da trắng và tôi đoán ắt hẳn đó là một cô bé con lai. Nhìn những comment ở dưới về bức ảnh của bé, tôi thấy xuất hiện tên người mẹ của bé “Tâm Phan”. Nếu bình thường, tôi sẽ chỉ nhìn như vậy và bỏ qua ngay, nhưng không hiểu sao, nhìn những comment của chị, có một cái gì đấy rất ngông mà lại hết sức quấn hút, vậy nên tôi đã kích thử vào trang facebook của chị và thấy rất nhiều thứ chị viết.

Tôi đã dành ra cả một buổi chiều, đọc hết thứ này đến thứ khác trên facebook chị, mỗi một bài viết đều làm cho tôi thấy hứng thú hơn về chị, về con người chị, về cuộc đời chị. Và cũng trên facebook đó, tôi đọc được những bài blog mà sau này chị đã tổng hợp lại để xuất bản thành cuốn HỒI KÝ TÂM PHAN, cuốn sách đầu tay của chị. Tôi cũng kể chuyện này với một cô bạn của mình, kể về chị, kể về tình yêu của chị, kể về con gái chị và kỳ lạ thay, cô bạn ấy của tôi cũng đã bị chị mê hoặc.

Khi biết chị sẽ ra mắt cuốn sách này ở Hà Nội, tôi và cô bạn ấy đã rủ nhau đến dự lễ giới thiệu sách của chị và ra về với cuốn sách có lời đề tặng của chị trên tay.

Quay trở lại với cuốn sách này, theo tôi, nó không phải là một cuốn sách có ngôn từ đặc biệt, hay cách hành văn xuất sắc, nhưng điều tôi khiến tôi bị lôi cuốn bởi nó là sự chân thực trong từng câu chữ. Nếu với những cuốn sách khác, một cốt truyện hay, những câu văn trau chuốt, tôi đọc xong sẽ vô cùng thích thú, nhưng dù thế nào, tôi vẫn nghĩ rằng những câu chuyện ấy sẽ chẳng bao giờ xảy ra trong đời thật này cả. Nhưng khi đến với HỒI KÝ TÂM PHAN, tôi đã thực sự có giác rằng đây là một sách được tác giả ghi vội lại trong hành trình cuộc sống của mình, không phải một thứ sản phẩm của trí tưởng tượng. Đọc cuốn sách này, tôi có nhiều niềm tin hơn vào cuộc sống này, tôi tin vào cái gọi là ngày mai trời sẽ bừng nắng sau mưa, tôi tin vào chữ duyên, tôi tin vào sức mạnh của người phụ nữ.

Cuốn sách này ghi lại 6 năm hành trình đầy biến động trong cuộc sống của Tâm Phan bắt đầu từ cái tuổi 23 của chị. Nếu chưa từng đọc blog của chị, chưa từng add friend chị trên facebook, tôi sẽ không tin vào những câu chuyện chị kể, nhưng hiện tại tôi hoàn toàn tin.

Qua từng trang sách, tôi cảm thầy mình như đang bước cùng chị trên từng bước đường đời suốt 6 năm đó, những bước chân không bước đường bằng.

Khi chị chia tay với mối tình đầu đã gắn bó 5 năm, tôi đã khóc, không phải cho một mối tình tan vỡ, mà vì hiểu được cảm giác khi tình yêu chỉ dừng lại bằng những lời nói cửa miệng.

Khi chị gặp Simon (người đàn ông thay đổi cuộc đời chị sau này), tôi mỉm cười nhưng cũng lo sợ thay cho chị, một người đàn ông gặp rồi quen ở quán bar, đến với nhau để khỏa lấp sự cô đơn tâm hồn, liệu có thể là hạnh phúc.

Khi chị và Simon thực sự có tình yêu, tôi đã thở phào nhẹ nhõm cho 2 người. Khi tình yêu đó gặp sóng gió, tôi đã uất ức thay cho chị, đã hả lòng hả dạ khi chị dám đứng lên đòi lại sự công bằng cho mình, đòi lại hạnh phúc vốn thuộc về mình.

Khi mẹ chị bị bệnh và chị dám từ bỏ công việc mức lương 1000$ vào thời điểm năm 2003, từ bỏ lời đề nghị tăng lương gấp đôi lên 2000$ để chị ở lại, quay về làm công việc bồi bàn với mức lương 400.000đ. Tôi đã thực sự khâm phục chị vì cái sự can đảm và quả quyết ấy.

Rồi sau đó, từng bước chân của chị, khi chị sang úc học ngành Event Management, khi chị và Simon sau bao nhiêu trắc trở cuối cùng có một cái kết viên mãn, khi chị sinh Jenna, tôi đều mải miết chạy theo trên từng trang viết.

Đóng cuốn sách lại, tôi vẫn nhớ như in cái câu chị nói trong lời kết

Nhìn lại những quãng đường đã qua và nhìn vào những gì tôi có ngày hôm nay, tôi chỉ biết cảm ơn cuộc đời. Tôi quả là người may mắn đã tìm được hạnh phúc sau những thăng trầm sóng gió. Có nhà bảo hỏi tôi rằng: “Chị có lo lắng sóng gió sẽ tiếp tục ập tới?”

Không, sóng gió cuộc đời là điều bình thường, nếu không nó đã không phải là cuộc sống. Ngày mai có thể là một ngay giông bão nhưng cũng có thể là một ngày nắng đẹp. Tôi sống cho ngày hôm nay, làm hết sức mình ngày hôm nay và tận hưởng cuộc sống của mình ngày hôm nay. Biết đâu ngày mai tôi chết, tôi sẽ chẳng phải đương đầu với sóng gió nào cả, và tôi cũng chẳng thấy được ánh nắng mặt trời. Vậy tại sao tôi phải lo lắng cho một sự việc bất khả kháng mà không tự hỏi: Tôi đã làm được gì cho ngày hôm nay.

Tôi luôn tin vào định mệnh. Nó cho tôi sức mạnh mỗi khi gặp khó khăn. Tôi vẫn thường tự nhủ rằng: Định mệnh của tôi là phải vậy, tôi phải trải qua thử thách này, nếu vượt qua nó tôi sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng. Cho tới nay, định mệnh đã luôn công bằng với tôi và tôi hạnh phúc với những gì mình đang có”

—————————————————-

Tôi đọc câu chuyện của chị tổng cộng 3 lần, 1 lần trên blog chì (bản nguyên vẹn đầy đủ chưa bị cắt gọt và biên tập lại), 1 lần đọc sách ngay khi mới mang nó về và 1 lần vào ngày hôm qua, khi tôi có cảm giác cuộc sống của mình đang bế tắc.

Khi đọc cuốn sách này, tôi thấy cái năng lượng rừng rực sôi trào ở chị truyền sang cho mình. Tôi khâm phục cái sự tự tin và độc lập của chị. Tôi ngưỡng mộ cái cách chị bước từ nơi tăm tối ra và tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Tôi tự cho mình cái quyền được tin vào việc nếu tôi bước chân đi qua những ngày nhiều mây, bước chân đi qua những cơn mưa, tôi sẽ đứng trên đỉnh cao lộng gió và sáng lấp lánh ánh nắng. Tôi thấy lòng dịu lại khi nhìn ngắm hạnh phúc bên gia đình nhỏ và tôi yêu cái các chị yêu cuộc sống.

Tôi cũng tin rằng, rồi sẽ có một ngày, có người nói với tôi: “Nơi đâu có vợ tôi thì nơi đó là nhà”, khi ấy tôi sẽ trả lời rằng: “Nhà là nơi tôi về có chồng con ra đón”. Đó có lẽ là 2 câu mà tôi thích nhất, cũng cảm thấy đẹp nhất trong cuốn sách này.

Hà Nội, một ngày mưa …

N.N.N


Comments

Comments

Quá khứ và Hiện tại …

Vừa đào bới ra được mấy cái email tâm tình từ thuở xa xưa, đọc đi đọc lại thấy vừa lạ mà lại vừa quen. Gật gù tự nhủ với chính mình: “À, thì ra cách đây 3,4 năm đã từng như thế”.

Quá khứ và hiện tại, tưởng chỉ là một cái với tay, nhưng đôi khi lại là cả một quãng đường trưởng thành … Những chuyện thế này, nói dài thì là dài, nói ngắn thì cũng là ngắn mà thôi …

QUÁ KHỨ …

Cái thời ấy hồn nhiên vô tư ghê gớm, cứ yêu là yêu mà ghét là ghét thế thôi, đơn thuần vô cùng.

Cái thời ấy, từng nghĩ về cuộc sống là một giấc mơ hồng rực rỡ … những người bạn tốt sẽ cứ mãi tốt, mãi thân thiết với nhau … Những người yêu nhau sẽ luôn ở bên nhau …

Cái thời ấy, muốn thử một lần chạm tay vào lửa, để xem lửa nóng thế nào, chạm một lần bỏng rát, cố gắng chạm thêm lần nữa thì sau này thấy lửa chẳng dám đến gần …

Cái thời ấy, bản thân mình vô tâm làm tổn thương những người yêu thương mình và rồi bị chính sự vô tâm từ người khác làm tổn thương …

Cái thời ấy, cười nhiều, khóc nhiều, quan tâm nhiều và yêu thương cũng nhiều … Mọi thứ đều rất thực, rất phong phú …

Cái thời ấy, mọi hành động đều theo bản năng và cảm giác, thích thì làm, chẳng mấy khi đắn đo suy nghĩ …

Cái thời ấy … Cuộc sống nhộn nhịp vô cùng, nhưng cũng gây ra nhiều lỗi lầm vô cùng …

HIỆN TẠI …

Giờ đây, hiểu ra rằng trên thế giới không chỉ có đơn thuần 2 trạng thái là yêu và ghét, mà đôi khi có tồn tại những sự pha trộn phức tạp hơn thế rất nhiều lần …

Giờ đây, chấp nhận rằng cuộc sống không phải một giấc mơ mà chỗ nào cũng đẹp, những người bạn dù một thời thân thiết cũng sẽ có lúc rời xa nhau, những người yêu nhau rồi một lúc nào đấy cũng để cho tình yêu rời bỏ họ, và kết cục hạnh phúc cho bất cứ một một quan hệ nào không phải là việc ở bên cạnh nhau …

Giờ đây, mỗi khi tiến lên một bước, lại lo lắng để ý xem liệu mình có làm tổn thương ai hay liệu có ai có thể tạo ra thương tổn cho mình hay không … Quá cẩn trọng đến mức chậm chạp và kết cục là đôi khi bỏ lỡ một điều gì đó mà không hay …

Giờ đây, ít cười, lại càng ít khóc, phạm vi quan tâm trở nên eo hẹp hơn và yêu thương cũng ngần ngại hơn khi cho đi … Mọi thứ không còn phong phú, nhưng lại có chiều sâu, đủ để tin rằng những điều ấy sẽ tồn tại lâu …

Giờ đây, lý trí luôn được đặt lên hàng đầu trong mọi hành động, lý trí để đổi lấy sự an toàn nhưng đồng thời lấy sự nhiệt huyết …

Giờ đây, cuộc sống im ắng và chẳng còn nhiều cơ hội để mà gây ra lỗi lầm …

……

………

Ngồi soi xét lại thì thấy mình thay đổi quá nhiều, mọi thứ xung quanh cũng thay đổi quá nhiều … Mỗi thời điểm đều có những điều khiến bản thân thấy hài lòng và cũng có những điều khiến mình chán nản …

Nhưng dù sao cũng chưa bao giờ cảm thấy ân hận hay muốn thay đổi điều gì cả … Mỗi giai đoạn đều là một phần của mình, là những bước đi từ chập chững cho đến khi vững dần, vững dần …

Vui sướng vô cùng khi tìm lại được những thứ thuộc về ngày xưa … Cảm giác như gặp được bạn cũ lâu ngày, thân thiết vô cùng, gần gũi vô cùng … Có ngày xưa mới có được bây giờ … Vì vậy rất muốn nói 2 tiếng cảm ơn với những thứ gọi là “Ngày xưa” …


Comments
Haha … perfectly true … they speak BestFriend languague

Haha … perfectly true … they speak BestFriend languague

(Source: relatableblog.com, via picsandquotes)


Comments

1 2 3 4 5 Next →

ABOUT ME


I'm beautiful in my way

'Cause God makes no mistakes

I'm on the right track baby

I was born this way

Don't hide yourself in regret

Just love yourself and you're set

I'm on the right track baby

I was born this way

...


KEYS OF MY WORLD